Hà Đông, 11/12/2009
Em của anh!Lạ thật! nếu một chục thằng ku yêu em đều sử dụng đại từ sở hữu như thế thì có đến một chục em mất. Ấy vậy mà chân lý thì nhất định nói chỉ tồn tại một và chỉ một em của anh. Nhưng chân lý chả là cái quái gì, vì sự thật lại nói: “em yêu anh”. Hi! Anh chẳng biết nữa, kệ tiên sư ai nói gì thì nói, miễn em yêu anh là anh khoái rồi. Chẳng bít nữa, bát mì tôm loằng ngoằng những sợi, chẳng biết cắn sợi nào trước sợi nào sau, thôi thì anh cứ làm một ngoạm trúng mô thì trúng!
Gió mùa Đông Bắc về, mang theo điều kiện cần và đủ cho sự kiện em khoác lên mình bao nhiêu là áo. Luận về sự kiện này cần phải dùng phương pháp sự kiện luận em ah, anh nghe cô giáo anh nói thế. Tại sao người ta lại dùng cụm từ “gió mùa về ” nhỉ! Đâu phải “gió mùa về”, ấy là người ta về với tổ ấm đấy thôi. Đố em biết tại sao con người lại thích về tổ ấm thế? Anh nói em nghe, mùa đông là thời gian tích lũy để mùa xuân tái sản xuất đấy. Sản xuất thì phải có lãi rồi. Nhất định như thế, sau này em sẽ sinh đôi nhé, thế mới tạo ra được giá trị thặng dư, nhất định như thế nhé. Tình yêu bất biến của chúng mình, cái ví khả biến của anh và những đứa nhóc thặng dư sẽ đảm bảo cho sản xuất đúng không em. Anh biết gia đình mình sẽ có khủng hoảng, đó là tất yếu thôi. Nhưng em hãy vững tin, giá cả có thể biến động theo thị trường nhưng giá trị là mãi mãi. Hãy giữ vững niềm tin vào những cái bất biến nhé em. Và cả giá trị thặng dư của chúng mình nữa đó là động lực đấy em.
Mùa xuân, anh sẽ lau nhà, rửa bát, nấu cơm, anh sẽ cho con bú nữa nếu em nhập công nghệ mới về cho anh. Anh sẽ lao động tám tiếng một ngày, em sẽ làm tư bản độc quyền nhé em cứ làm cho anh cái thẻ ATM, coi như là tiền công danh nghĩa cũng được. Anh thích làm ca ba hơn, trong bóng tối, anh thật sự là anh. Người dân lao động không còn sợ hãi các nhà tài phiệt nữa, nhưng em đừng lo, anh chỉ biểu tình tí thôi buổi sáng anh lại làm công ăn lương cho em. Chủ nghĩa độc quyền hay thật đấy, anh yêu em!
Hôm qua, em bảo sang năm chúng mình làm đám cưới. Anh không thích quá độ thế đâu, đi tắt đón đầu bỏ qua giai đoạn thế máy sẽ báo lỗi ngay. Chúng mình cứ yêu, cứ khủng hoảng đi, ai nói đả đảo đả đảo thì nói. Mùa hè nóng nực khó chịu thế nhưng mùa hè có bao nhiêu là hoa quả em thích ăn còn gì. Đừng quá độ em nhé!
Anh định viết cho em về mùa thu nữa, nhưng cái mùa nhàm chán ấy nó chán quá. Chẳng nóng cũng chẳng lạnh, có chăng thì se se lạnh, cái thứ chả ra cái gì ấy dở dở ương ương. Nó có nắng vàng, nhẹ thôi, không làm cháy da em thêm được đâu, có cả lá vàng và chắc chắn là có cây rụng lá rồi. Nhưng anh thích nhất là được ngoác đài bên em “ có phải em là mùa thu Hà Nội” để em trả lời anh rằng “nhầm rồi cưng”. Để biết chắc chắn em không phải là mùa thu Hà Nội, đầy bụi đầy lá đầy đá đầy những ẩm ương.
Em chỉ là em thôi nhé! Anh không yêu em, vì điều đó chắc chắn không phải sự thật. Hết tô mì!
Anh của em
3 Nhận xét:
mấy bác thật đáng hôm mộ...hết tô mì :))
thang ham
hihi cảm ơn anh, em ham phụ nữ lắm!
Đăng nhận xét
Hãy comment theo cách của bạn
[▼/▲] More Emoticons