Về quê nội vào ngày cấy, cả cánh đồng xanh rì những mạ non, nhìn như hàng chùm kim châm cắm vào ruộng lúa vậy. Đồng quê tôi được bình chọn là cánh đồng đẹp nhất trong những cánh đồng mà tôi từng nhìn thấy.Giữa đồng là con sông đào, sông đào nhưng không bao giờ cạn nước, bố bảo sông này có từ thời nhà Lê rồi thời Pháp sông được kè lại. Nhằng nhịt bám lấy sông là những con kênh dẫn nước đi khắp cánh đồng. Một góc cánh đồng dân làng cũng nằm thẳng hàng ngay lối như mạ vậy! Đồng quê nuôi dân làng để rồi lại ôm dân làng vào lòng nó. Con sông, cánh đồng là tuổi thơ của bố. Đêm uống trà không ngủ được bố kể chuyện đi đơm cá trộm của hợp tác xã. Đơm trộm trên chính ao nhà mình! thời bao cấp tất cả là của hợp tác xã. Được cái ao nhiều cá to, cá bé cụ không bao giờ thèm bắt, trên 1kg mới gọi là ừ thì cũng được, hic cái thời khổ nhiều nhưng đầy kỉ niệm. Ngày xưa của bố đồng quê đầy tôm cá, cá nhiều đến nỗi bà phải phơi khô rồi băm cho lợn ăn! Tả thế là biết cái thời đói ăn mà như rứa là nhiều ra răng rồi hỉ.
Đồng quê nay của tôi.
Đêm 16, trăng sáng lênh láng cả đồng. Một mình mò ra đồng, đi giữa những chân ruộng mới cấy, nước sâm sấp mặt ruộng, loang loáng ánh vàng. Đứng trên bờ sông mà ngước lên, ngước lên rồi nhìn xuống. Sao tôi lại thích ngắm đêm trăng đến thế nhỉ! Trăng dưới ruộng, trăng trên sông, trăng trên làng quê tôi, trăng đầy cả đêm. Nhiều trăng thế - nhậu thôi! Vào quán Đồng đêm nhá, đặc sản trăng 16 này. Ban nhạc ếch,nhái, dế, chuột phục vụ miễn phí. Gọi món nào! lẩu mạ nhúng trăng đi. Món này lạ mắt, chi chít những mạ, thơm thơm cái lạnh của đêm. Nước lẩu trong veo, không gợn chút đục. Không dám gắp nữa, động vào là tan trăng ngay. Lẩu đồng đêm chỉ được nhìn, cấm nếm. Phải nhấm tí gì chứ, sương đêm nhá, phải uống bằng da, môi chỉ để nhấp tí thôi. Say! cái lạnh ngấm vào da thịt, nằm xuống thôi. Nằm bên cỏ, im lặng nghe cỏ khẽ tách lá, cỏ đang lớn. Im lặng, nghe dòng sông chảy, sông đang mơn man bờ. Say rồi, nghe thấy mình biến mất trong bầu trời cao vời vợi. Mỗi mình trăng trên ấy, man mác là mây, mây mỏng quá không che được trăng. Gió đánh ghen, mang thêm mây tới gọi trăng về đi ngủ. Trăng ứ ừ, trăng còn ham chơi, len lén trốn mây lách xuống đồng. Trăng bị bắt quả tang, mây dày hơn, trăng phải đi ngủ rồi! Đồng quê chìm vào đêm, ếch vẫn kêu râm ran cả đồng, sông vẫn say với bờ, mạ mê man với đất, tôi đã say đâu! Tôi còn đợi trăng.
Về Hà Nội, chợt cảm ơn Hà Nội đã cho tôi đủ khói bụi để biết cái trong lành của quê hương, cảm ơn Hà Nội mang tôi xa quê để tôi nhớ từng khoảnh khắc bên cánh đồng quê tôi.
TT
0 Nhận xét:
Đăng nhận xét
Hãy comment theo cách của bạn
[▼/▲] More Emoticons